Sign up
NGÀY MAI MÌNH XUẤT HÀNH PHƯƠNG NAM.
thanhthuy1959 | 24 Jan, 2012, 22:22 | Chung | (74 Reads)

NGÀY MAI MÌNH XUẤT HÀNH PHƯƠNG NAM.

alt

 

     Xuân 2012 đã đến với mình thật vui vì nhiều nhẽ.Này nhé :Một năm hạn tuổi 53 đã qua và nhà mình có thêm con dâu ,những việc mình định làm thì cũng đã hoàn thành.Duy nhất có một điều năm 2011 mình chưa làm được đó là HÀNH PHƯƠNG NAM vì lý do bất khả kháng:Lúc thì ông xã không khỏe ,luc thì mình bận việc trường không dứt ra được ,luc thì cái chân mình gặp sự cố chẳng thể tung tăng...Giờ tất cả đều qua rồi nên ngày mai mình sẽ xuất hành phương nam bù cho năm 2011.Hy vọng chuyến đi đầu xuân 2012 này mình sẽ tung tăng khi cái chân đã vững, những việc nội trợ ở  nhà có con dâu lo,việc trường thì cũng hết bận vì được nghỉ tết dài.Ngày mai mình về phương nam sẽ có dịp đoàn tụ anh em ruột thịt khi vẫn còn không khí tết thật ấm áp.Mình sẽ được gặp bạn bè và sẽ có kỳ nghỉ vui chơi ngắn ngày lý thú.

    Ngày mai mình xuất hành phương Nam cùng con trai cả.Hai mẹ con sẽ bay chuyến 10g5p.Hy vọng chuyến bay sẽ đúng giờ theo dự định.Mình xuất hành trong niềm vui khi bỏ lại cái rét vài ngày của Hà Nội để hưởng một chút ấm áp của nắng phương Nam.Tạm biệt Hà Nội vài ngày và hẹn gặp lại bạn bè vào mùng 8 tết nhé!Chúc các bạn có những ngày du xuân vui vẻ!Đợi mình về và ngày 13 đi lễ chùa Hương nhé!Tự chúc cho mình có chuyến xuất hành phương Nam thật vui theo dự định!

(Mùng 2 tết nhâm thìn ).

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=347917

MỘT NGÀY MỚI LUÔN TỐT ĐẸP.
thanhthuy1959 | 21 Jan, 2012, 22:03 | Chung | (46 Reads)

MỘT NGÀY MỚI LUÔN TỐT ĐẸP.

alt

CHÚC MỪNG NĂM MỚI!

CHÚC CÁC ANH CÁC CHỊ,CÁC BẠN VÀ CÁC EM MỘT NĂM MỚI SỨC KHỎE,THÀNH ĐẠT VÀ NGẬP TRÀN HẠNH PHÚC YÊU THƯƠNG!

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=347638

CHIỀU ĐÔNG.
thanhthuy1959 | 17 Jan, 2012, 22:41 | Chung | (59 Reads)

CHIỀU ĐÔNG.

Chiều đông cái rét tần ngần

Cốc cà phê nóng ai phần dành ta

Nhớ sao góc phố chiều qua

Giọt buồn vương đọng ướt nhòa chiều đông.

(17/1/2012)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=347198

THƯ MẸ VIẾT TỪ TIÊN LÃNG
thanhthuy1959 | 12 Jan, 2012, 09:13 | Chung | (71 Reads)

THƯ MẸ VIẾT TỪ TIÊN LÃNG

(Nguyễn Quang Vinh)

 

Hai con yêu dấu của mẹ, hai thằng con trai giỏi giang và thương nhớ của mẹ, niềm khát vọng của mẹ.

Mẹ biết, những ngày này các con sống không yên ổn. Khi cái tâm mình cắn xé thì gương mặt mình bạc nhược, thần thái mình suy sụp, ý nghĩ mình mông lung, lời mình nói tiền hậu bất nhất, mẹ biết các con ạ, mẹ thương các con, mẹ xót anh em con. Mẹ chỉ biết thở dài.

Ngày sinh các con, nhà mình nghèo lắm. Đất làng đầu bờ cuối bãi, ngước ra biển thấy trùng trùng sóng, chân sóng là bãi đất hoang, sú vẹt mọc còn không nổi huống chi lúa gạo. Bàn chân mẹ và bố ngày rét mướt cũng như mùa hạ nóng, cứ dúi xuống bùn hoang, nhặt từng bữa ăn, nhặt từng niềm vui, nhặt từng khát vọng để về chăm bẳm nuôi anh em con lớn lên. Ngày sinh chúng mày, bố mẹ gọi tên thằng cả là Hiền, thằng thứ là Liêm, gọi tên con trong sự khát vọng vô bờ. Chiều chiều, khi cánh cò chao cánh tìm chỗ ngủ là khi bố mẹ tất tả bước về, thắt ruột vì đói, hoa mắt vì mệt, nhưng chỉ cần nhìn thấy hai anh em con lon ton dắt nhau chạy ra ngõ làng đón mẹ cha là mẹ quên hết mọi sự mệt nhọc. Ôi, hai đứa con trai thiên thần của mẹ kìa, quần áo không đủ lành, chân đi chân đất, thương lắm các con ạ. Hạnh phúc nhường nào khi đi xa về, được xướng lên, gọi lên, kêu lên tên của hai con: Hiền ơi, Liêm ơi.

Từng ngày, từng tháng các con lớn lên, lớn lên, học hành, công tác, bố mẹ dõi theo từng ngày, từng tháng, từng năm. Miếng ăn ở nhà bớt hết lại cho các con. Bố mẹ mặc áo sờn vai cho các con lành lặn. Đêm bố mẹ co chân ủ vào rơm cho các con nằm chăn ấm. Tất cả là ao ước, là khát vọng, các con thành người, các con trưởng thành, các con làm đúng như bố mẹ các con khát khao: Lấy cái ĐỨC làm chính, lấy cái ĐẠO làm chính, lấy cái TẬN TÂM, TẬN HIẾN, TẬN HIẾU làm chính, thế mẹ mới yêu thương và tự hào gọi tên hai con là Lê Văn Hiền, Lê Văn Liêm.

Các con lớn lên ở làng này, hiểu vô cùng giọt mồ hôi nước mắt của bà con làng mình đã rơi xuống đất, đã thấm vào đất, đất là hồn vía, là cuộc đời, là vóc dáng, là cội nguồn tình yêu, hạnh phúc, đắng cay. Đất làng là nơi để sống, để yêu thương, đùm bọc nhau, cả khi đang sống và cả khi nằm xuống. Anh em con sinh ra từ đất, lớn lên từ đất, khôn lớn nhờ đất, đất là tất cả cuộc đời của người nông dân chúng ta.

Bố mẹ đã khóc nhiều về các con bao năm qua, vui cũng khóc, buồn cũng khóc.

Nhưng bây giờ thì nước mắt của mẹ là nước mắt đau đớn. Đau đớn vì anh em con hình như quên mình là người được lớn lên từ đất, quên mình là người của đất làng. Câu hát mẹ ru năm nào chắc các con cũng đã quên. Mùi đất bây giờ các con chắc đã quên, chỉ còn lại vấn vương mùi của những bàn tay đếm tiền và đầu óc toan tính. Các con nhìn người làng bây giờ như không còn như xưa, những người ruột rà, những người làng lấm lem, chân chất, các con đang nhìn xuống họ chứ không còn ánh mắt nhìn lên ngưỡng mộ, kính trọng của ngày xưa. Họ đang là nhân dân của các con, đồng bào của các con, và mẹ đã từng nghe họ dạ các con chứ không như ngày thơ bé, các con khoanh tay trước người làng kính cẩn.

Các con đã nhìn đất làng bằng ánh mắt của bọn thảo khấu, như muốn vò, muốn đào, muốn bới mang về ních đầy nhà, không còn ánh mắt của một người đã từng lớn lên ở đó, trưởng thành ở đó, thấm đẫm mồ hôi ở đó. Các con đã đạp trên đất, chà xát trên đất, không còn đi trên đất bằng những bước chân nâng niu.

Các con đang trượt dài trên đất làng mình, không còn liêm, không còn hiền, không còn là sự chân chất như bố mẹ, như bà con làng mình.

Các con đã xa làng, quay lưng với làng.

Nhưng các con ơi, làng là MẸ, đừng ai quay lưng với mẹ, đừng ai bỏ rơi mẹ, đừng ai phản bội mẹ.

Nhưng các con đã phản bội.

Các con đã bỏ rơi.

Các con đã quay lưng.

Mẹ muốn thu về trong bàn tay mình khát vọng về hai cái tên mà cả cuộc đời mẹ ước ao cho các con: Hiền- Liêm.

Nhưng mẹ vẫn giang rộng tay ra với các con, làng vẫn giang rộng tay ra với các con, dễ lắm con ạ, dễ lắm, chỉ cần ngủ xong đêm nay, ngày mai, mẹ lại ao ước thế, sáng mai anh em con lại dắt tay nhau lon ton chạy trên đường làng, nói với làng một câu thôi: Các con đã sai. Nói với gia đình chú Đoàn Văn Vươn một câu thôi: Các con đã sai.

Đất làng mệnh mông lắm. Bầu trời trên đầu các con cao rộng lắm. Biển trước mặt các con rộng dài lắm. Lòng bao dung của làng là vô tận. Hãy nghe mẹ. Hãy cho mẹ tự hào lần nữa. Hãy cho mẹ được gọi tên các con trong niềm vui cháy bỏng nếu các con nghe lời mẹ.

Hãy can đảm lên các con.

Mẹ đợi chúng mày.

                                                              

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=346431

XUÂN NHƯ NGÀY ẤY.
thanhthuy1959 | 11 Jan, 2012, 06:47 | Chung | (38 Reads)

 XUÂN NHƯ NGÀY ẤY.

Tin yêu và sức sống:
Mùa xuân là mùa của tin yêu và sức sống. Nếu không có tin yêu, thì làm sao chúng ta sống được, và nếu không sống được thì làm sao có sự nở hoa, có sự đâm chồi nảy lộc. Nên, ở trong đời người nào có tin yêu, người đó có sức sống của mùa xuân; gia đình nào có sự tin yêu thì gia đình đó đích thực có sức sống của mùa xuân và dân tộc nào có sự tin yêu, dân tộc đó có sức sống của mùa xuân. Nên, bản chất của mùa xuân là tin yêu và sức sống. Trong người mình không có sự tin yêu nào cả thì làm sao có được mùa xuân, làm sao có hoa nở trong đời sống của mình. Vì vậy, tôi nói rằng, nơi nào có sự tin yêu, nơi đó có sức sống đích thực của mùa xuân.

Hy vọng và bình an:
Mỗi khi trong đời sống của ta đã có mùa xuân, thì ta có sức sống; và mỗi khi ta đã có sức sống, thì ta có bình an và hy vọng. Chính sự bình an của mùa xuân tạo ra sự hy vọng của ta đối với hiện tại và tương lai. Vì sao? Vì sự hy vọng đó được đặt trên nền tảng của tin yêu, trên nền tảng của sức sống và trên nền tảng của bình an. Nên sự hy vọng đó là sự hy vọng có thật cho ta không những ngay trong đời sống nầy mà ngay cả tương lai của ta nữa. Mùa xuân là sự tin yêu, mùa xuân là sức sống, mùa xuân là sự bình an và mùa xuân là niềm hy vọng. Mùa xuân luôn luôn có những chất liệu như thế và những chất liệu như thế đã tạo nên mùa xuân đích thực cho ta. Cách đây mười ba năm, tôi đã có làm bài thơ “Xuân như ngày ấy”, để nói lên sự nhận diện và tiếp xúc của mình đối với xuân như sau:

“Đất trời vẫn đất trời nàyvẫn giông bão tố vẫn đầy bình an; Vẫn đêm tối, vẫn trăng ngàn vẫn bình minh cũ vẫn hoàng hôn xưa.  Đá nằm im lặng bốn mùa ngàn năm chim vẫn hót đùa trên cây. Rừng hoang hoa vẫn nở đầy trong ta xuân vẫn như ngày ấy thôi”.

Đất trời vẫn đất trời này: Từ khi khai thiên lập địa đến nay, trong đời sống của con người có đất trời nào khác, ngoài đất trời nầy, ấy là đất trời mà ta đang sống và đang tiếp xúc đây nầy. Tổ tiên ta đã có mặt nơi đất trời nầy để sinh ra ta và ta cũng có mặt ở nơi đất trời nầy để kế thừa tổ tiên ta và sinh ra con cháu của ta, chứ có đất trời nào khác! Nên, mọi chuyện ta đang có là đang có với đất trời nầy đây. Và mùa xuân ta đang có cũng là đang có với đất trời nầy đây. Ngoài đất trời nầy ta không có mùa xuân nào khác cho ta và nếu có mùa xuân nào khác, thì đó là mùa xuân khác với đất trời nầy, mùa xuân ấy không phải là mùa xuân của con người chúng ta. Vẫn giông bão tố, vẫn đầy bình an: Trong đất trời này, dù có giông bão, nhưng không phải vì thế, mà không có sự bình an. Như vậy, chúng ta thấy ngay trong giông bão vẫn có hy vọng và hạnh phúc cho ta rồi chứ? Tìm đâu nữa – ngay trong giông bão tố vẫn có sự bình an kia mà. Quan trọng là ta có chịu đựng được với những giông bão của cuộc đời hay không, để rồi sau khi giông bão của đời ta đi qua, thì bình an sẽ có mặt với ta. Nếu ở trong đời này, ta tránh né giông bão, tránh né sự đau đớn phũ phàng, thì ta tránh đâu cho khỏi? Biết chấp nhận giông bão để học hỏi, rèn luyện ý chí để thăng hoa và tái tạo bình an cho chính mình, đó là sự hành xử thông minh của con người mà muôn thú không thể nào có được.  Nên,“đất trời vẫn đất trời nàyvẫn giông bão tố, vẫn đầy bình an”.
Thế thì ta đi tìm mùa xuân ở đâu, đi tìm bình an ở đâu, để rồi ta bị lao tâm, nhọc trí và rộn ràng lắm thế! Lao tâm thì không có bình an; nhọc trí thì không còn thông minh và rộn ràng, thì làm cho niềm tin và hy vọng của ta cạn kiệt. Niềm tin đã cạn kiệt, thì hy vọng không còn, mùa xuân ở phương trời nào mà ta dõi mắt tìm kiếm!

Vẫn đêm tối vẫn trăng ngàn:
Ngay trong đêm tối vẫn có trăng ngàn, nhưng do ta đứng ở bên phía nầy, nên ta bị bán cầu ở bên phía nầy che khuất đó thôi. Phật tính hay bản chất dễ thương và trong sáng vẫn có trong ta, nhưng vì ta đứng về phía phiền não; ta sống và chạy theo phiền não, nên tính dễ thương hay Phật tính nơi ta bị phiền não che khuất đó thôi. Dù Phật tính hay bản chất dễ thương bị phiền não nơi tâm ta che khuất, nhưng nó vẫn luôn luôn có mặt ở đó cho ta. Nên, phiền não là bóng đêm và Phật tính là trăng ngàn đó vậy. Đời ta khổ đau, vì ta chạy đua theo phiền não và đời ta có an lạc, vì ta biết dừng lại những não phiền trong tâm ta.

Vẫn bình minh cũ vẫn hoàng hôn xưa:
Bình minh thì không có cũ hay mới, mà lúc nào cũng vậy. Cho nên, ta cần gì phải đi tìm bình minh mà nhọc công từ chối hoàng hôn hay ta cần gì mà phải đi tìm kiếm cái mới để nhọc công từ chối cái cũ? Điều quan trọng là mình có nhận ra bình minh hay hoàng hôn hay không; mình có nhận ra được cái cũ và cái mới hay không? Nếu mình xua đuổi hoàng hôn để đi tìm kiếm bình minh, thì bình minh sẽ không bao giờ trở thành hiện thực với chính mình đâu nhé! Và nếu mình từ chối cái cũ để đi tìm cái mới, thì cái mới ấy cũng không bao giờ trở thành hiện thực cho ta! Bình minh và hoàng hôn hay mới và cũ không phải là hai thực thể cá biệt, mà chúng luôn luôn có mặt ở trong nhau. Chúng cùng nhau hiện hữu như sự hiện hữu hai mặt phải và trái của một bàn tay. Tiếng vỗ của một bàn tay không thể nào hiện hữu, nếu không có sự hiện hữu của hai bàn tay trái và phải chạm vào nhau.

Hoàng hôn cũng vậy, ngày nào cũng có hoàng hôn; muôn vật đều có hoàng hôn. Đất đá, cỏ cây, hoa lá cũng có hoàng hôn; con chó, con mèo, con heo cũng có hoàng hôn, con trâu, con bò, con kiến,… cũng có hoàng hôn. Bình minh và hoàng hôn chỉ có khác nhau từ điểm đứng hay từ điểm không gian của người đứng nhìn và cảm nhận, chứ làm gì có hoàng hôn thật để cho ta từ chối và có bình mình thật để cho ta dong ruổi kiếm tìm!. Con người khác với muôn loài ở điểm nhìn và điểm cảm nhận đối với bình minh hay hoàng hôn, để rồi con người có khả năng tạo ra cho mình sự bình an ngay giữa giông bão và cái mới ngay nơi cái cũ của cuộc đời. Và nếu ta biết nhìn thì ta sẽ thấy bình minh có vẻ đẹp của bình minh và hoàng hôn cũng có vẻ đẹp của hoàng hôn. Nên trước đôi mắt của một người biết tu tập, thì họ nhìn thấy em bé có vẻ đẹp của em bé, bà già có vẻ đẹp của bà già, chứ không phải “soi gương buồn tóc bạc” như cảm xúc của một nhà thơ nào đó.

Trong khi mùa xuân là sức sống, bình an và hy vọng, nên chính ngay trong mùa xuân có đầy đủ cả hai chất liệu “vẫn bình minh cũ, vẫn hoàng hôn xưa”. Biết vậy, nên ta không có buồn khi thấy mình già và ta cũng không quá vui khi thấy mình trẻ, vì sao? Vì ta biết trong cái cũ có cái mới; trong cái già có cái trẻ; trong hoàng hôn có bình minh; trong cái lạnh buốt của mùa đông sẽ cái cái ấm áp, sáng trong của mùa xuân xuất hiện khi hội đủ nhân duyên. Thực tập và sống với cách nhìn ấy, bình an trong ta sẽ tỏa ra, chất liệu thảnh thơi trong ta sẽ lớn lên một cách vững chãi và bấy giờ mùa xuân sẽ cùng ta hiện hữu. Ta nên biết rằng, mùa xuân là kết quả tất yếu của mùa đông, là tinh hoa của mùa hạ, là ưu việt của mùa thu. Nên chúng ta nhìn thấy trong hạ có thu, trong thu có đông và trong đông có xuân. Khi nhìn ta nhìn thấy được như thế, thì sống ở tuổi nào, ta thấy cũng đẹp và ta có khả năng sống đẹp đối với mọi lứa tuổi và đối với mọi thời gian.

Đá nằm yên lặng bốn mùa:
Đá nằm yên lặng, bất động bốn mùa là hiển thị cho chân lý không sinh diệt có mặt ngay nơi mọi vật đang sinh diệt giữa dòng đời. Niết bàn không tách rời sinh tử; Niết bàn có mặt ngay ở trong sanh tử. Phật tính có mặt ngay trong tâm phiền não của chúng sanh. Cũng vậy, mùa xuân có mặt ngay nơi mùa hạ và mùa đông. Dù mùa hạ nắng gay gắt và mùa đông mưa gió lạnh lẽo, nhưng mùa xuân vẫn có mặt ở đó cho ta. Mùa xuân vẫn không hề bị mòn diệt chút nào bởi cái lạnh buốt của mùa đông và cái nóng cháy da của mùa hạ. Có những chùa thường dựng những tảng đá đứng sừng sững bất động ở trong vườn là để làm biểu tượng cho thiền định. Thiền định thì bất động trước mọi đổi thay của hoàn cảnh. Khi một vị tu tập nhiếp phục được phiền não và đi vào đại định, thì vị ấy bất động đối với mọi thời gian và mọi không gian. Do đạt tới sự bất động đối với mọi thời gian và mọi không gian rồi, nên thời gian nào đối với họ cũng là mầu nhiệm, cũng là xuân và không gian nào đối với họ cũng là thênh thang, vô ngại và cũng đều có hoa nở cùng chim hót. Nên, mùa nào cũng là mùa xuân đối với họ.

Ngàn năm chim vẫn hót đùa trên cây:
Trong mọi không gian đều có chim hót, nhưng ít ai để ý, nên ít ai nghe được. Nếu ta biết dừng lại những gì vội vã trong tâm ta và ngay trong đời sống của ta, thì ta có khả năng nghe được tiếng chim hót từ mọi phương trời. Mọi phương trời đều có tiếng chim hót, nhưng do tâm ta bận rộn, ta hành xử trong bận rộn, ta thức và ngủ trong vọng tình, nên ta không nghe được tiếng chim hót đó thôi, chứ không phải trong không gian không có tiếng chim hót cho ta đâu. Và quan trọng hơn hết là tâm ta càng yên lắng, thì ta nghe tiếng chim hót càng diệu vợi và đất tâm của ta càng lành, thì tiếng chim hót, ta nghe càng trở nên thánh thiện và cao khiết. Như vậy, hạnh phúc đến với ta không phải từ sự tìm kiếm hay săn đuổi mà từ nơi sự biết dừng lại những gì bận rộn nơi tâm ta; biết dừng lại ngay nơi những hành động bận rộn của ta. Và cũng như vậy, mùa xuân đến với ta và đời ta có xuân không phải từ nơi bận rộn mà từ nơi biết chấm dứt bận rộn, để lắng nghe và xúc tiếp với những gì diệu kỳ nơi muôn vật. Sống với tâm trạng bận rộn là ta đang đánh mất mùa xuân đích thực nơi ta. Và sống với tâm trạng bận rộn, thì đang đi giữa cả rừng hoa mà ta chẳng thấy và thưởng thức được một đóa hoa thơm và đẹp nào. Và chuyện chim hót trên cây đâu phải là chuyện mới, mà chuyện giữa trần gian đã có cả muôn đời. Hễ có đất trời là có chim hót và hễ có đất trời là có mùa xuân. Vì tâm ta bận rộn, nên ta không nghe được tiếng chim hót và không tiếp xúc được với mùa xuân thường tại trong ta và quanh ta đó thôi.

Rừng hoang hoa vẫn nở đầy:
Hoa ở rừng hoang lúc nào và ở đâu, nó cũng có thể nở. Nó nở ra từ sự tự do và hạnh phúc của nó. Và hoa giữa rừng hoang nở ra không cần ai chăm sóc. Nó biết thể hiện đúng thời và ẩn khuất đúng lúc. Chính vì vậy, mà cái đẹp của hoa rừng không làm cho ai phải rộn ràng, phải ngược xuôi vất vả. Trong khi hoa đẹp giữa chợ đời ồn ào và rộn ràng lắm chuyện. Ồn ào và rộn ràng không phải tại hoa mà tại người tìm hoa và tranh nhau về hoa, khiến cho hoa trở thành nạn nhân của con người. Những ngày xuân, hoa rừng cảm thấy mình hạnh phúc thật sự, vì ít bị ai quấy phá. Trong khi đó hoa chậu, hoa cảnh càng đẹp bao nhiêu, càng lộng lẫy bao nhiêu thì bị người ta trả giá, tới lui đắt rẻ quấy rầy bấy nhiêu. Hoa rừng sống rất tự nhiên, nở ra hương sắc cho đời rất tự nhiên và ẩn khuất cũng hết sức tự nhiên. Chính cái tự nhiên ấy của hoa rừng đã tạo nên chất liệu ngọt thơm chân thật để hiến tặng cho cuộc đời.

Trong ta xuân vẫn như ngày ấy thôi:
Hoa rừng là hoa tự nhiên, nó tồn tại và vận hành theo quy luật nơi tự thân của chính nó mà không bị tác động bởi ý thức con người. Ý thức của con người thì lúc nào và ở đâu cũng phân biệt; và vì do phân biệt, nên làm điều kiện cho những ý niệm tốt xấu khởi sinh. Một khi trong nhận thức của ta đã khởi sinh những ý niệm tốt xấu, thì thế giới mà ta đang đối mặt là cả muôn ngàn sai biệt. Và vì vậy, mùa xuân đối với ta cũng chỉ là mùa xuân của ý niệm mà không phải là mùa xuân của bản chất hay uyên nguyên. Và vì là mùa xuân của ý niệm, của phân biệt, nên ta tha hồ tranh nhau nói về xuân. Xuân nầy đẹp, xuân kia xấu; xuân nầy thắng, xuân kia bại; xuân nầy vui, xuân kia buồn,… Bên nầy mới có xuân, bên kia không có xuân; Xuân bên nầy vui hơn xuân ở bên kia, xuân nầy vui hơn xuân trước, có những người vui xuân thắng lợi và có những kẻ buồn xuân thất bại,… Và vì do ý thức phân biệt và kỳ thị như vậy, nên xuân không còn là xuân nữa. Xuân đã bị vỡ ra từng mảnh và con người đã bám lấy từng mảnh xuân ấy để vui và buồn, để hy vọng và thất vọng, để hội ngộ và phân kỳ, để thăng và trầm trong những nẻo đường sinh tử mù khơi! Trong lúc đó, bản thể của xuân trong muôn vật hay trong tự thân của mỗi chúng ta vẫn xuyên suốt rạng ngời và không hề bị vô thường nuốt chững mà độc lộ uyên nguyên. Nếu tâm ta bận rộn, thì mùa xuân yên bình sẽ bị nuốt chững bởi những bận rộn nơi tâm ta. Và nếu ta biết dừng lại những bận rộn nơi tâm ta, thì mùa xuân đích thật nơi tâm ta sẽ hiện ra cho ta và tạo nên cho ta mùa xuân yên bình. Và vì vậy, nên “trong ta xuân vẫn như ngày ấy thôi”. Ngày ấy là ngàymà trời đất chưa biến động, tâm nguyên chưa khởi niệm phân kỳ.

Thích Thái Hòa

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=346275

LỜI KHẤN NGUYỆN Ở TRONG LỄ GIA TIÊN.
thanhthuy1959 | 10 Jan, 2012, 16:15 | Chung | (31 Reads)

LỜI KHẤN NGUYỆN Ở TRONG LỄ GIA TIÊN.

Thích Thái Hòa 
alt

Một nén tâm hương
Một lòng thành kính
Dâng lời khấn nguyện
Lên ngôi Tâm Bảo
Lên bậc Tổ tiên
Đệ Tử chúng con
Thanh tịnh tâm ý
Thanh tịnh vật cúng
Một lòng dâng hiến
Ngưỡng nguyện linh quang
Xót thương chứng giám.
Nam Mô Thập Phương Thường Trú Tam Bảo Tác Đại Chứng Minh.
Nam Mô Bản Âm Đường Thượng Khứ Thệ (Nguyễn gia hay Trần gia,... ) Lịch Đại Quá Cố Chư Tiên Linh Phủ Thùy Chứng Giám. (Khấn ba lần)
Hôm nay là ngày,...tháng... năm... hiện cư trú tại, làng,...phường,... thành phố,... Tỉnh,... nước,... Tử tôn hay hậu duệ là,... cùng nội ngoại thân quyến, tề tựu trước linh đài chí thành khấn bạch:
Hôm nay nhân ngày húy nhật Ông nội, bà nội, Thân phụ, thân mẫu,... chúng con, cháu chắt nội ngoại tề tựu trước linh đài, tâm thành tưởng niệm, dâng cúng, hương đăng, trầm trà, hoa quả, trai bàn lên chư tiên tổ, cha mẹ, chư thân linh quá vãng, ngưỡng nguyện chư vị tọa tiền phủ thùy chứng giám.
Chúng con, hậu duệ trộm nghĩ, Tiên Tổ, thân bằng!
Là gốc ân nghĩa, nhân duyên huyết thống nhiều đời, tùy theo duyên nghiệp thọ sanh, vị sanh trời người, luân hồi lục đạo; có vị phát tâm quy y Tam bảo, tài bồi phước trí, sanh vào cảnh Phật; có vị nghiệp ác không trừ, nên sanh vào cõi tối tăm, đau khổ vô cùng, lầm than không xiết...
Than ôi!
Ba cõi nhà mộng, lên xuống mơ màng, nhưng phận cháu con, ơn non nghĩa bể, khó đáp khó đền, nay trước Phật đài, Linh đài ngữa mặt nhìn lên, cõi tâm linh một lòng giao cảm, lòng thành phơi trải, ngưỡng nguyện đức Phật từ bi xót thương gia hộ; ngưỡng mong tiên tổ, phụ mẫu tôn thân tọa tiền chứng giám, thọ cam lồ pháp vị, oán nghiệp tiêu tan, phiền não dứt trừ, xa lìa bể khổ nguồn mê, chóng quay về bờ giác, hóa sanh cõi Phật Tây Phương; gia hộ con cháu bốn mùa đều được bình an; khi sum họp thì trên thuận dưới hòa, lúc xử thế thì biết xem thường của cải, coi trọng nghĩa nhân!
Nam Mô Thập Phương Thường Trú Tam Bảo Tác Đại Chứng Minh;
Nam Mô Bản Âm Đường Thượng Khứ Thệ Lịch Đại Quá Cố Chư Tôn Linh mẫn Thùy Giám Nạp.


alt
Tấm lòng không nhân ngã

Ta yêu chuộng sự sống một cách tha thiết, và ta sống hết lòng trong từng khoảnh khắc là do ta có ý thức rõ ràng về sự chết. Cái chết chắc chắn sẽ đến với chúng ta. Nó không phải đến với ta từ bên ngoài mà ngay từ bên trong cuộc sống của chúng ta. Một ngày qua đi là một ngày đưa ta đến gần với cái chết. Cái chết đến với mọi người một cách bình đẳng. Không một ai trong chúng ta có thể tránh né hay hối lộ được với cái chết.
Vậy, ta phải làm quen với cái chết và xem cái chết như là một đối tượng hàng ngày của thiền quán. Càng thấy rõ sự chết bao nhiêu, ta lại càng nỗ lực sống thật có ý nghĩa bấy nhiêu. Càng thấy rõ sự chết bao nhiêu là ta lại càng cẩn trọng và không phung phí sự sống của ta bấy nhiêu.
Sự sống của ta tuy nói trăm năm, nhưng thực chất chỉ hiện hữu trong từng hơi thở mà thôi.
Biết vậy, để ta chỉ làm những gì cần làm, chỉ nói những gì cần nói và quan tâm những gì cần quan tâm mà thôi, nên ta:
“ Hãy đi trong tĩnh thức
Nói cười trong yên lặng
Bàn tay không nắm bắt
Tấm lòng không nhân ngã".

Thích Thái Hòa
alt

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=346212

TÌNH XUÂN.
thanhthuy1959 | 06 Jan, 2012, 04:31 | Chung | (60 Reads)

TÌNH XUÂN.

alt

 

Tình xuân gửi gió gửi mây

Gửi lời chim hót đong đầy trời xanh

Tình xuân sáng trong mắt anh

Một thời hoa nắng trong lành ngát hương

Tình xuân em gói yêu thương

Bâng khuâng nhung nhớ vấn vương cuộc đời

Say nồng một khúc ru hời

Cháy thương khát nhớ một thời xuân qua

Gửi tình xuân tới người xa

Chuông ngân vang vọng... nhạt nhòa mắt em

Gói yêu thương gói khát thèm

Vô vi một cõi say mềm tình xuân .

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=345622

1 2 3 ... 59 60 61  Sau»